Con Đường Giêsu

Nhà văn Lỗ Tấn từng nói: “Thế gian này vốn không có đường, người ta đi mãi thì thành đường thôi”. Quả thật, muốn có đường phải có người dấn bước; chính những bước chân không ngừng đã mở lối, nối liền khoảng cách và đưa con người đến gần nhau hơn. Trong cuộc sống, mỗi người đều chọn cho mình một con đường để đạt tới điều mình mong ước. Thế nhưng, giữa muôn vàn lối đi của cuộc đời, lòng người vẫn không ngừng khắc khoải tìm kiếm một con đường dẫn tới hạnh phúc đích thực và vĩnh cửu. Đối với người Kitô hữu, con đường ấy chính là con đường dẫn về nhà Cha. Và để gặp được con đường đó, ta được mời gọi đến với Đức Giê-su, Đấng là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống.

Chính Đức Giê-su là con đường dẫn ta về quê hương Nước Trời. Ngài từ nơi Chúa Cha mà đến và đã mở ra một con đường để ta có thể bước theo. Ngài đã đi trước, đã mở lối, để từng bước chân của chúng ta được vững vàng và an tâm. Con đường Ngài đi là con đường của tự hạ, của yêu thương hiến trao, của thập giá dẫn tới vinh quang phục sinh. Vì thế, bước theo Đức Giê-su là một chọn lựa khôn ngoan và chắc chắn, bởi nơi Ngài, chúng ta được dẫn đến gặp gỡ chính Chúa Cha – nguồn hạnh phúc đích thực của đời mình.

Niềm xác tín ấy được củng cố bằng lời hứa đầy yêu thương của Đức Giê-su: “Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó” (Ga 14,3). Ngài không chỉ là con đường để ta bước đi, mà còn là Đấng đang chờ đợi ta nơi đích điểm. Hình ảnh “dọn chỗ” diễn tả một sự chuẩn bị chu đáo và một tấm lòng mong ngóng. Đức Giê-su luôn kiên nhẫn đợi chờ; điều còn lại là chúng ta có sẵn sàng bước đến, ở lại và sống với Ngài hay không. Nơi lời hứa ấy, ta nhận ra khát vọng sâu thẳm của Thiên Chúa: Ngài yêu thương con người và luôn ước mong họ trở về, để được sống trong vòng tay Ngài và hưởng hạnh phúc muôn đời.

Không chỉ dừng lại ở lời hứa, Đức Giê-su còn quả quyết: “Trong nhà Cha Thầy có nhiều chỗ ở” (Ga 14,2). Lời này mở ra một chân trời hy vọng cho mỗi người chúng ta. Có những lúc ta cảm thấy chùn bước vì yếu đuối, thấy mình bất xứng hay hoang mang về con đường đang đi, nhưng chính lúc ấy, ta được mời gọi tín thác hơn vào tình yêu của Chúa. Thánh Têrêsa Hài Đồng Giê-su đã từng được nâng đỡ bởi lời hứa này, khi nhận ra rằng thiên đàng không chỉ dành cho những bậc thánh nhân cao cả, mà còn có chỗ cho những tâm hồn bé nhỏ (x. Một Tâm Hồn).

Quả thật, cửa Thiên Đàng luôn rộng mở. Dù ta mang thân phận yếu đuối, tội lỗi, dù đời sống chỉ âm thầm lặng lẽ, ta vẫn được mời gọi bước vào. Điều cần thiết không phải là những công trạng lớn lao, nhưng là trung thành bước đi trên con đường Giê-su – con đường của tình yêu, của sự thật và của sự sống. Chính khi gắn bó và bước theo Ngài, ta sẽ tìm thấy chỗ ở đích thực của đời mình nơi nhà Cha.

Lạy Chúa, người ta vẫn thường nói cuộc đời là một hành trình. Bởi thế, chúng con cần chọn cho mình con đường đúng đắn để hành trình đến được đích điểm hạnh phúc – nơi Chúa đã dọn sẵn cho chúng con. Xin cho chúng con luôn đặt niềm tin tưởng và hy vọng nơi Chúa để dù giữa muôn ngàn con đường trên trần đời, chúng con luôn chọn con đường Giê-su. Amen

Mary Nguyễn


Hội Dòng Mến Thánh Giá Tân Lập ­- Miền Thái Bình: Điểm Hẹn Yêu Thương Cho Những Tâm Hồn Tìm Kiếm Ơn Gọi

Trong nhịp sống hối hả của con người hôm nay, có những khoảnh khắc thật quý giá khi tâm hồn được tĩnh lại để lắng nghe một tiếng gọi sâu xa hơn, tiếng gọi không ồn ào nhưng bền bỉ, không áp đặt nhưng đầy yêu thương. Chúa Nhật Chúa Chiên Lành chính là thời khắc thiêng liêng như thế, khi toàn thể Giáo Hội cùng hướng lòng về ơn gọi, cùng cầu xin cho những tâm hồn biết nhận ra tiếng Chúa và can đảm bước theo. Trong bầu khí ân sủng đó, Hội Dòng Mến Thánh Giá Tân Lập – Miền Thái Bình đã hân hoan tham dự Ngày Hội Ơn Gọi năm 2026, được tổ chức vào ngày 26 tháng 04 năm 2026 tại Đại Chủng Viện Thánh Tâm Thái Bình, như một dấu chỉ nhỏ bé nhưng chân thành của hành trình tìm kiếm và đáp trả tình yêu Thiên Chúa.

Ngày hội không chỉ là một chương trình quy tụ đông đảo các bạn trẻ, nhưng còn là một không gian thiêng liêng, nơi mỗi người có thể dừng lại giữa những ồn ào của cuộc sống, để trở về với chính mình và lắng nghe tiếng Chúa đang thì thầm trong sâu thẳm tâm hồn. Được tổ chức với sự cho phép của Đức Cha Đaminh Đặng Văn Cầu, ngày hội mang theo thao thức mục tử của Giáo Hội dành cho thế hệ trẻ. Dù Đức Cha không hiện diện trong ngày hôm đó, nhưng tình yêu và sự quan tâm của ngài vẫn âm thầm hiện diện, như một lời nhắc nhở rằng ơn gọi luôn là mối bận tâm thiết tha của Giáo Hội, và mỗi người trẻ đều có một chỗ đứng đặc biệt trong trái tim của Thiên Chúa.

Trong tinh thần sẵn sàng và quảng đại, quý Chị em Hội Dòng Mến Thánh Giá Tân Lập đã đến từ sớm, ngay từ ngày hôm trước, để chuẩn bị gian hàng giới thiệu về đời sống thánh hiến. Những công việc tưởng chừng đơn giản như sắp xếp hình ảnh, trang trí không gian, chuẩn bị tài liệu lại trở thành những hành động đầy ý nghĩa, bởi tất cả đều được thực hiện với một tâm tình duy nhất, đó là làm sao để mỗi bạn trẻ khi đến đều cảm nhận được sự gần gũi, ấm áp và tình yêu mà Hội Dòng muốn trao gửi. Gian hàng không chỉ là nơi trưng bày, nhưng trở thành một “ngôi nhà nhỏ”, nơi đón tiếp, lắng nghe và chia sẻ. Suốt ngày hội, hình ảnh những bạn trẻ, đặc biệt là các bạn nữ, từ khắp các giáo xứ trong giáo phận, nô nức tìm đến gian hàng của Hội Dòng đã tạo nên một bức tranh thật sống động và đầy hy vọng. Có những bước chân rụt rè, có những ánh mắt còn băn khoăn, nhưng cũng có những nụ cười rạng rỡ và những tâm hồn đang mở ra. Các em đến để hỏi, để nghe, để hiểu và có khi chỉ để cảm nhận. Trong những cuộc gặp gỡ tưởng chừng rất giản dị ấy, những câu chuyện ơn gọi được sẻ chia, những kinh nghiệm đời tu được kể lại bằng tất cả sự chân thành, và trên hết là một bầu khí yêu thương, đón nhận đã âm thầm chạm đến trái tim các em.

Có thể, trong số những bạn trẻ hôm ấy, có những người vẫn còn đang phân vân, còn đang đứng trước nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Nhưng cũng có thể, chính trong những giây phút lặng lẽ nơi gian hàng nhỏ bé ấy, một hạt giống ơn gọi đã được gieo xuống, một ước muốn dâng hiến đã bắt đầu nhen nhóm. Và đó chính là điều quý giá nhất mà ngày hội mang lại, không phải là những con số, nhưng là những chuyển động âm thầm trong tâm hồn, là những lời đáp trả đang dần được hình thành trong thinh lặng. Hội Dòng Mến Thánh Giá Tân Lập – Miền Thái Bình, qua sự hiện diện đơn sơ nhưng chân thành của mình, đã trở thành một điểm hẹn yêu thương, nơi những tâm hồn trẻ có thể đến gần hơn với Thiên Chúa, với ơn gọi và với chính mình. Cánh cửa của Hội Dòng vẫn luôn rộng mở, không chỉ trong một ngày hội, nhưng trong từng ngày sống, để đón tiếp, đồng hành và nâng đỡ những ai đang thao thức tìm kiếm con đường dâng hiến.

Ngày hội khép lại, nhưng hành trình ơn gọi vẫn tiếp tục. Tiếng Chúa vẫn đang gọi, vẫn đang chờ, và vẫn luôn tin tưởng vào sự quảng đại của con người. Ước mong rằng mỗi bạn trẻ đã tham dự sẽ mang theo trong lòng một chút ánh sáng, một chút bình an, và một câu hỏi đủ lớn để tiếp tục bước đi, tiếp tục tìm kiếm và một ngày nào đó, can đảm thưa lên lời “xin vâng”.

Lạy Chúa Giêsu là Mục Tử Nhân Lành, giữa bao tiếng gọi của cuộc sống, xin cho các bạn trẻ biết nhận ra tiếng Chúa đang dịu dàng mời gọi trong sâu thẳm tâm hồn mình. Xin ban cho các em một trái tim nhạy bén để lắng nghe, một tâm hồn quảng đại để đáp trả và một niềm tin vững vàng để bước đi. Xin Chúa chúc lành cho Hội Dòng chúng con, để đời sống của mỗi chị em luôn phản chiếu tình yêu và sự hiến dâng của Đức Kitô, trở nên dấu chỉ sống động cho những ai đang tìm kiếm. Nguyện xin Chúa tiếp tục khơi dậy và nuôi dưỡng nhiều ơn gọi thánh hiến, để cánh đồng truyền giáo của Giáo Hội luôn tràn đầy những người thợ nhiệt thành, sẵn sàng ra đi phục vụ trong tình yêu và niềm vui không bao giờ cạn. Amen.

Ban Ơn Gọi HD MTG Tân Lập Miền Thái Bình



Sống Rực Rỡ Theo Gương Thánh Giuse

Người trẻ hôm nay luôn mang trong mình khát khao sống một cuộc đời “rực rỡ”. Đó là khi họ ước ao được cháy hết mình, dám thử, dám sai, dám theo đuổi đam mê để cuộc đời không trôi qua nhạt nhòa. Người trẻ muốn “rực rỡ” nên dám đặt mục tiêu lớn, dám bước ra khỏi vùng an toàn, dám chấp nhận thất bại như một phần tất yếu của hành trình trưởng thành. Họ không ngừng cố gắng mỗi ngày; có khi là học thêm một kỹ năng, kiên trì với một ước mơ, hoặc đơn giản là không bỏ cuộc giữa những ngày mệt mỏi tưởng chừng kiệt sức.

Dường như người trẻ làm tất cả để chạm đến ước mơ, để được sống với đam mê của mình và để có thể “rực rỡ” với đời. Họ mong được “tỏa sáng” bằng chính giá trị qua học tập, lao động, lòng nhân ái và tinh thần trách nhiệm với xã hội. Tuy nhiên, không ít khi “rực rỡ” lại bị hiểu lệch thành sự hào nhoáng bên ngoài như danh tiếng, những lượt tương tác trên mạng xã hội, hay sự công nhận của người khác. Khi đó, ánh sáng tưởng chừng chói lòa lại trở nên mong manh, dễ tắt lịm và để lại một khoảng trống trong tâm hồn.

Chiêm ngắm đời sống của Thánh cả Giu-se, mỗi người có thể tìm thấy một mẫu gương cho đời sống rực rỡ đích thực, một sự rực rỡ rất riêng, âm thầm mà bền bỉ. Thánh Giu-se là người luôn sống lặng lẽ; có lẽ ngài chưa bao giờ nghĩ đến việc phải làm nên một cuộc đời rực rỡ theo cách người đời thường tìm kiếm. Thế nhưng, chính cuộc sống âm thầm, lao động cần mẫn nơi xưởng mộc Nadaret lại trở thành ánh hào quang đích thực của một cuộc đời đã trọn vẹn sống cho Thánh ý Thiên Chúa.

Thánh cả Giu-se không chỉ sống và nỗ lực làm việc cho riêng mình, nhưng mọi cố gắng và hy sinh đều được quy hướng về Chúa Giê-su và Mẹ Maria những người đã được trao phó cho ngài. Cả cuộc đời ngài chỉ để cộng tác với chương trình cứu độ của Thiên Chúa, qua việc dưỡng dục, yêu mến và nuôi nấng Chúa Giê-su. Và có lẽ, Chúa Giê-su chính là “hoa trái rực rỡ” nhất của một đời âm thầm nhưng trọn vẹn nơi thánh nhân. Qua xưởng mộc Nadaret, Thánh nhân đã dạy con mình cách trở thành người thợ mộc, truyền đạt cho con mình những kĩ xảo điêu luyện. Thánh nhân cũng nêu gương cho con mình về cung cách, thái độ làm việc, cũng như giúp con mình học được vai trò phù hợp của lao động trong đời mình.

Thánh Giu-se thuộc về tầng lớp lao động, và ngài đã mang lấy gánh nặng mưu sinh vì mình và vì gia đình Thánh Gia. Là một người thợ mộc, thánh nhân hiểu rõ hơn ai hết những vất vả ấy. Chính vì thế, ngài trở nên nguồn an ủi âm thầm cho những ai đang lao động bằng mồ hôi nước mắt. Nơi những công việc rất đỗi bình dị, thánh nhân đã nâng lao động của con người lên gần hơn với mầu nhiệm cứu độ.

Cuộc sống thường ngày của mỗi người luôn gắn liền với lao động, và thật ý nghĩa khi chúng ta có một đấng bảo trợ cho công việc của mình. Ta đến với Thánh Giu-se không chỉ để xin thành công hay tránh né vất vả, nhưng để học nơi ngài cách làm việc với lòng trung tín, khiêm nhường và phó thác, biết tôn vinh Thiên Chúa qua chính những việc nhỏ bé mỗi ngày. Đến với thánh nhân, mỗi người học được thế nào là sống thuộc về Chúa và chu toàn vai trò của mình trong thế giới, góp phần âm thầm thánh hóa đời sống.

Là những người thợ trong vườn nho của Thiên Chúa, mỗi người tu sĩ được mời gọi noi gương cung cách và thái độ làm việc của Thánh Giu-se. Đó là làm việc chuyên cần, tận tâm, biết dành thời gian cho Thiên Chúa, cho tha nhân và cả cho sự nghỉ ngơi cần thiết. Noi theo gương ngài, người tu sĩ dấn thân trong công việc hằng ngày với tinh thần phục vụ cộng đoàn, không quản ngại những việc nhỏ bé và luôn chu toàn bổn phận với lòng tận tụy. Lao động khi ấy không chỉ còn là trách nhiệm, mà trở thành phương thế thánh hóa bản thân khi được kết hợp với đời sống cầu nguyện và đức tin. Qua đó, người tu sĩ học được cách sống khiêm nhường, chăm chỉ và tín thác, để nhận ra ý nghĩa thiêng liêng ngay trong những công việc giản dị nhất. Và như thế, cuộc đời không chỉ rực rỡ nơi những thành công lớn lao, nhưng tỏa sáng bằng sự bền bỉ, nhẫn nại và trung tín trong từng điều nhỏ bé của nhịp sống hằng ngày.



Để Cho Chúa Thánh Thần Hướng Dẫn (29.04.2026 Thứ Tư Tuần IV Phục Sinh)

Chúa Giêsu là trung tâm của Kitô giáo. Chúng ta, các Kitô hữu, tin vào Người, mang danh Người, đón nhận Người là bánh hằng sống, nước trường sinh, ánh sáng, sự cứu độ của mình… Nhưng mối tương quan với Chúa Giêsu không đóng lại nơi Người, bởi Người luôn giới thiệu về chính mình như là Đấng đến từ Cha, thuộc về Cha, được Cha sai đến, luôn kết hợp với Cha… Chúng ta đến với Chúa Cha là nguồn gốc và cứu cánh của mình, trong Chúa Giêsu Kitô!

Và tất cả những điều nói trên trở thành có thể, nghĩa là khả thi, đó là nhờ Chúa Thánh Thần. Chúng ta đang ở trong thời đại của Thánh Thần. Sách Công vụ nói về điều này rất rõ, khi thường giới thiệu các Tông đồ và các cộng sự viên của các ngài là những người ‘đầy Thánh Thần’ – và nhất là trong các diễn tả về sự can thiệp và sự dẫn dắt trực tiếp của Thánh Thần. Như việc Thánh Thần truyền đặt Saolô và Barnaba riêng ra, và chính Thánh Thần sai các vị ấy đi thi hành những công việc cụ thể.

Bầu khí sứ mạng trong sách Công vụ, tức bầu khí của cộng đoàn tín hữu sơ khai, được đóng ấn rất rõ bởi sự hiện diện và hoạt động của Chúa Thánh Thần. Mọi công cuộc canh tân Giáo hội, như nỗ lực khơi dậy sống động tính ‘hiệp hành’ của chúng ta ngày nay, đều là cố gắng đặt Giáo hội trở lại trong sự đồng hành và hướng dẫn của Chúa Thánh Thần.

Dĩ nhiên là Chúa Thánh Thần luôn hiện diện, đồng hành và hướng dẫn. Nhưng hiệu năng của sự đồng hành và hướng dẫn ấy còn tuỳ thuộc vào mức độ ngoan ngoãn, cởi mở và sẵn sàng hưởng ứng của chúng ta. Điều này, đến lượt nó, sẽ giả thiết thái độ lắng nghe và phân định, trong bầu khí cầu nguyện thâm sâu…

Xin Chúa Thánh Thần biến đổi chúng ta, và dùng mỗi người chúng ta như khí cụ để Ngài biến đổi Giáo hội này và thế giới này – để Vương quốc của Chúa Giêsu Kitô hiện thực ngày càng hơn, và Chúa Cha được nhận biết và tôn vinh hơn.

Lm. Lê Công Đức



Là Kitô Hữu…Nghĩa Là Gì? (28.04.2026 Thứ Ba Tuần IV Phục Sinh)

-“Ông có phải là Đức Kitô không, xin nói rõ để chúng tôi không còn phải thắc mắc?”

-“Tôi đã nói mà các ông đâu có tin. Không tin, vì các ông không thuộc đàn chiên Tôi. Chiên Tôi thì nghe tiếng Tôi, Tôi biết chúng và chúng theo Tôi”…

Mục tử Giêsu muốn đưa mọi người vào đàn chiên của Người. Nhưng người ta tự do chọn lựa đi vào hay không đi vào. Đó cũng chính là sự chọn lựa tin hay không tin vào Chúa Giêsu. Chúng ta tin vào Chúa và trở thành chiên của Chúa, tư cách thành viên này cho phép chúng ta ‘hưởng những chính sách’ đặc biệt: – được ban cho sự sống đời đời; – được Chúa giữ gìn, không ai có thể cướp khỏi tay Người; – được quí trọng hơn tất cả gì khác, trong tư cách là điều Chúa Cha ban cho Chúa Con (x. Ga 10,22-30).

Tư cách thành viên thực thụ của đàn chiên Chúa có tên gọi là ‘KITÔ HỮU’! Danh hiệu này bắt đầu xuất hiện ở Antiokia như sách Công vụ Tông đồ cho biết. ‘Kitô hữu’ nghĩa là gì? Nghĩa là những người thuộc về Chúa Kitô, tin Chúa Kitô, gắn với Chúa Kitô, mang danh Chúa Kitô như màu cờ sắc áo của mình. Kitô hữu là những người đi trên Con Đường Chúa Kitô, ở trong Sự Thật Chúa Kitô, sống Sự Sống của Chúa Kitô!

Mấy tiếng ‘Kitô hữu’ mà chúng ta tự nhận diện mình mang trọng lượng và kích thước như thế, dù nhiều khi chúng ta không ý thức đầy đủ. Cùng thuộc về Chúa Kitô thì không thể không hiệp thông, hiệp nhất. Cùng thuộc về Chúa Kitô thì không thể không yêu thương, liên đới và chia sẻ với nhau. Cùng thuộc về Chúa Kitô thì không thể không tích cực cùng nhau thi hành sứ mạng loan báo Tin Mừng Cứu Độ của Người!

Xin Thánh Thần của Chúa Phục sinh giúp chúng ta sống đúng danh nghĩa ‘Kitô hữu’ của mình!

Lm. Lê Công Đức


Sẽ Chỉ Có Một Đàn Chiên Và Một Mục Tử (27.04.2026 Thứ Hai Tuần IV Phục Sinh)

Chúa nhật hôm qua là Chúa nhật Chúa Chiên Lành. Hôm nay vẫn tiếp tục chủ đề đầy cảm kích này, thậm chí còn rõ nét hơn nữa. Thật vậy, đoạn Tin Mừng Gioan tiếp theo trong cùng văn mạch là những lời tuyên bố rất rõ ràng, mạnh mẽ và dứt khoát của Chúa Giêsu:

-Tôi là Mục tử Tốt lành!

-Tôi biết chiên của Tôi, và chiên của Tôi biết Tôi;

-Tôi hy sinh mạng sống cho chiên!

Không có gì yên tâm và vui mừng hơn! Nhưng không chỉ thế, đoàn chiên của Chúa không giới hạn trong một nhóm nhất định nào đó, mà được nhắm bao gồm tất cả, không loại trừ ai. Như chính Chúa Giêsu lưu ý chúng ta: “Tôi còn những chiên khác không thuộc đàn này; cả những chiên đó Tôi cũng phải mang về đàn; chúng sẽ nghe tiếng Tôi. Và sẽ chỉ có một đàn chiên và một Mục Tử”…

Vì thế, sứ mạng của Giáo hội là một sứ mạng phổ quát, không biên giới. Ai cũng cần và ai cũng có quyền được nghe rao giảng để đón nhận Tin Mừng. Không một ai ở ngoài kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa, kế hoạch được thực hiện trong cái chết và sự sống lại của Chúa Giêsu Kitô.

Chúng ta thường nói về thánh Phaolô như vị Tông đồ Dân ngoại, vì quả thật ngài là vị thừa sai kiệt xuất trong công cuộc rao giảng Tin Mừng cho các dân ngoại. Nhưng thực ra, mọi tông đồ, mọi nhà thừa sai đều ý thức sứ mạng của mình không biên giới, nghĩa là luôn sẵn sàng rao giảng và làm chứng cho Chúa Giêsu. Trình thuật trong sách Công vụ hôm nay cho thấy Phê rô cũng là một Tông đồ Dân Ngoại đấy. Thị kiến của Phê rô về chiếc túi túm bốn góc đựng các giống vật từ trời thả xuống, kèm tiếng nói “hãy giết mà ăn”, là một nhắc nhở về sứ mạng đến với dân ngoại…

Phê rô đã đến, đã rao giảng, và đã về kể lại… Rồi khi nghe chuyện, mọi người đã trầm trồ: “Vậy ra Thiên Chúa cũng ban cho dân ngoại ơn ăn năn sám hối để được sống!” … Người Do thái bất ngờ lắm, vì từ hồi nào đến giờ họ mang não trạng kỳ thị, tự tôn mình là dân ưu tuyển, nghĩ rằng chỉ dân Do thái mới cao quí và mới thuộc về Chúa! Giờ đây, tin vào Chúa Giêsu, họ cũng biết rằng thánh ý của Thiên Chúa là muốn cho mọi người đều được ơn cứu độ.

Chúng ta tạ ơn Chúa vì Tin Mừng cứu độ phổ quát đã được rao giảng cho ta và được ta đón nhận. Chúng ta cũng ý thức sứ mạng cộng tác với Chúa Giêsu, trong Thánh Thần của Người, để đưa “những con chiên khác về ràn này”, để cuối cùng “chỉ có một đàn chiên và một Mục Tử”.

Lm. Lê Công Đức


Các Giám Mục Việt Nam Cử Hành Thánh Lễ Tại Mộ Thánh Phêrô

Trong khuôn khổ tuần lễ viếng thăm Ad limina, sáng ngày 24/4/2026, 32 Giám mục Việt Nam đã đến viếng Mộ Thánh Phêrô tại Đền thờ Thánh Phêrô và cử hành Thánh lễ. Trong bài giảng, Đức Tổng Giám mục Giuse Nguyễn Năng, Chủ tịch Hội đồng Giám mục Việt Nam, đã chia sẻ hai điểm chính: bản chất tông truyền và sức sống bền vững của Giáo hội, cùng với ơn gọi hiệp thông vào mầu nhiệm đau khổ của Đức Kitô.

Trước khi cử hành Thánh lễ, các Đức Cha đã có giây phút suy tư cầu nguyện trước Mộ Thánh Phêrô, vị Giáo hoàng đầu tiên của Hội Thánh.

Hội Thánh Tông truyền và bền vững qua thời gian

Chia sẻ trong Thánh lễ, trước hết Đức Tổng Giuse Nguyễn Năng nhấn mạnh rằng việc hiện diện tại Roma là hành trình trở về cội nguồn đức tin, nơi gắn liền với chứng tá của Thánh Phêrô Tông đồ. Chính tại đây, các Giám mục và tín hữu được hiệp thông với đức tin tông truyền, nền tảng của Hội Thánh. Thánh Phêrô, vị tử đạo tại Roma, là đá tảng mà Đức Kitô đã chọn để xây dựng Hội Thánh. Đức Giáo hoàng, người kế vị Thánh Phêrô, là dấu chỉ hữu hình bảo đảm sự liên tục và tính tông truyền của Hội Thánh.

Dù trải qua hơn hai ngàn năm với nhiều biến động, khủng hoảng và cả tội lỗi của con người, Hội Thánh vẫn tồn tại và phát triển, bởi vì đây là Hội Thánh của Đức Kitô. Đức Tổng Giuse nhấn mạnh rằng uy tín của Hội Thánh không bị suy giảm, nhưng trái lại, vẫn tiếp tục lớn lên, nhờ sự hiện diện và hoạt động của Thiên Chúa trong lịch sử. Từ thời các cuộc bách hại đầu tiên cho đến nay, Giáo hội vẫn đứng vững và Tin Mừng vẫn không ngừng được loan báo.

Một số Giám mục Việt Nam trước Mộ Thánh Phêrô

Một số Giám mục Việt Nam trước Mộ Thánh Phêrô

Hiệp thông vào mầu nhiệm đau khổ của Đức Kitô

Điểm thứ hai trong bài giảng là vai trò của đau khổ trong đời sống và sự phát triển của Hội Thánh. Đức Tổng Giuse khẳng định rằng Hội Thánh không chỉ được xây dựng bằng những nỗ lực truyền giáo hay tổ chức, nhưng còn bằng chính sự đau khổ của các tín hữu. Ngài nhắc lại rằng mầu nhiệm Thập Giá là trung tâm của công trình cứu độ, và chính qua đau khổ mà vinh quang được tỏ lộ.

Lịch sử Hội Thánh chứng minh rằng các cuộc bách hại không phải là điều ngẫu nhiên, nhưng nằm trong chương trình cứu độ của Thiên Chúa. Ngày nay, dù sống trong một thế giới văn minh, các hình thức bách hại vẫn tiếp diễn, đôi khi tinh vi hơn. Tuy nhiên, các tín hữu được mời gọi đón nhận những thử thách ấy trong niềm tin và hy vọng.

Cuối cùng, Đức Tổng Giuse nhấn mạnh vai trò của Bí tích Thánh Thể như nguồn mạch sức mạnh thiêng liêng. Khi lãnh nhận Thánh Thể, các tín hữu không chỉ được nuôi dưỡng, mà còn được biến đổi để trở nên giống Đức Kitô, hiệp thông sâu xa vào mầu nhiệm Vượt Qua của Người. Qua đó, mỗi người được mời gọi trung thành với đức tin tông truyền và tham dự vào kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa.

Các Đức Cha Việt Nam bên ảnh Đức Mẹ chỉ bảo đàng lành

Các Đức Cha Việt Nam bên ảnh Đức Mẹ chỉ bảo đàng lành

Sau Thánh Lễ, các giám mục vào Vườn Vatican để viếng Đức Mẹ La Vang, được đặt trong Vườn từ tháng 5/2025. Sau đó, lúc 10:30, các giám mục đến Dinh Tông Toà để yết kiến Đức Thánh Cha Lêô.

Các Đức Cha Việt Nam kính viếng Đức Mẹ Lavang tại Vườn Vatican

Các Đức Cha Việt Nam kính viếng Đức Mẹ Lavang tại Vườn Vatican

Nguồn: Vatican News