Kính Mừng Nữ Vương (22.08.2024 Thứ Ba Tuần XX Thường Niên)
Ngày đăng: Tháng 8 22, 2024Một tuần sau lễ Mẹ Hồn Xác Lên Trời, chúng ta mừng lễ Đức Maria Nữ Vương. Hai mầu nhiệm này không xa lạ với ai thường lần hạt Mân côi, mầu nhiệm thứ tư và thứ năm mùa Mừng.
Nghĩ cách đơn sơ, Mẹ lên trời và Mẹ được ban thưởng địa vị Nữ Hoàng, vì Con Mẹ là Vua. Sự ban thưởng này rất tự nhiên trong hình dung của chúng ta, những người ít nhiều có hiểu biết về cách sắp xếp của các thể chế quân chủ…
Ta không quên, Mẹ lên trời là hoa quả của việc Chúa Giêsu chết, sống lại và lên trời. Cũng vậy, địa vị Nữ Hoàng thiên quốc của Mẹ gắn liền với địa vị của Chúa Giêsu: được đặt bên hữu Chúa Cha, làm Vua vũ trụ! Bản văn Isaia của ngày lễ hôm nay nói về “một hài nhi được sinh ra”, “một người con được ban tặng”… nhằm xác nhận mối liên hệ giữa ‘Người Con’ ấy và người Mẹ, xét như nền tảng của mọi đặc ân mà Thiên Chúa ban cho Đức Maria. Đồng thời, bản văn mô tả viễn ảnh khải thắng huy hoàng chung cuộc của Vương quốc vĩnh cửu:
“Người gánh nhận vương quyền trên vai, và thiên hạ sẽ gọi tên Người là ‘Cố vấn kỳ diệu, Thiên Chúa huy hoàng, Người Cha Muôn Thuở, Ông Vua Thái Bình’. Người sẽ mở rộng vương quyền, và cảnh thái bình sẽ vô tận; Người sẽ ngự trên ngai vàng của Ðavít và trong vương quốc Người, để củng cố và tăng cường, trong sự công minh chính trực…”
Viễn ảnh ấy cũng được chính thiên sứ tiên báo trong biến cố Truyền tin: “Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngôi báu Ðavít tổ phụ Người. Người sẽ cai trị đời đời trong nhà Giacóp, và triều đại Người sẽ vô tận”… Về phần Đức Maria, tâm tình xuyên suốt cho tới tận cuộc ‘đăng quang’ Nữ Hoàng thiên quốc vẫn là: “Linh hồn tôi ngợi khen Chúa, và thần trí tôi hoan hỉ trong Thiên Chúa, Ðấng Cứu Ðộ tôi… Phận nữ tỳ hèn mọn, Ngài đoái thương nhìn tới… Từ nay hết mọi đời sẽ khen tôi diễm phúc… Đấng toàn năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả… Danh Ngài thật chí thánh chí tôn!”…
Mừng lễ Mẹ Maria Nữ Vương, chúng ta chiêm ngắm Mẹ là Ngôi Sao Hy Vọng cho chúng ta. Nơi Mẹ tới, ta sẽ tới; ân phúc của Mẹ, ta thông dự… miễn là chúng ta cũng gắn kết không rời với Con của Mẹ, như Mẹ đã gắn kết.
Lm. Lê Công Đức

