Thánh Thể Để Ta Ăn, Và Ta Ăn Để Được Biến Đổi! (04.08.2024 Chúa Nhật XVIII Thường Niên)
Ngày đăng: Tháng 8 4, 2024“Thà chúng tôi chết trong đất Ai-cập do tay Chúa, khi chúng tôi ngồi kề bên nồi thịt và ăn no nê. Tại sao các ông dẫn chúng tôi lên sa mạc này, để cả lũ phải chết đói như vầy?” (Xh 16,2-4.12-15).
Khủng hoảng lương thực! Cũng dễ hiểu thôi, vì cả một đoàn dân đông đảo đi trong hoang địa ròng rã những năm dài thì lấy đâu ra thức ăn cho đủ để cung cấp! Chúng ta cảm nhận nỗi khó của Mô sê và Aaron trong vai trò và trách nhiệm lãnh đạo đoàn dân này. Họ nói toạc ra rằng thà chết ở Ai cập khi được ăn no thì hơn. Họ muốn nêu nguyên tắc rằng ‘có thực mới vực được đạo’. Nghĩa là, vì bị bỏ đói, họ quyết định quay lưng lại với đường lối Chúa dạy, và có lý do ‘chính đáng’ để nổi loạn chống lại Mô sê…
Trong hoàn cảnh đó, Thiên Chúa đã kiên nhẫn đáp ứng điều dân mong muốn. Ngài ban cho họ manna và chim cút để ăn. “Ðây Ta sẽ cho bánh từ trời rơi xuống như mưa: dân chúng phải đi lượm bánh ăn mỗi ngày, để Ta thử coi dân có tuân giữ lề luật của Ta hay không”. Rõ ràng, Thiên Chúa muốn cho dân thấy lòng quan tâm chăm sóc của Ngài, để khích lệ họ trung thành tuân giữ lề luật của Chúa. Sự can thiệp này của Chúa sẽ đi vào ký ức tập thể của dân, có một tác dụng giáo hoá rất quan trọng, dù không phải họ luôn ghi nhớ và trung thành.
Trong ký ức tập thể về việc ăn manna và chim cút ‘từ trời sa xuống’ ấy, dân Chúa nhìn nhận rằng chính “Chúa đã ban cho họ bánh bởi trời”! (x. Đáp ca, Thánh vịnh 77). Nhưng đó chưa thực sự là ‘bánh bởi trời’ đúng nghĩa đâu, mà chỉ là một tiên báo về Bánh Bởi Trời đích thực được Chúa ban sau này.
Bánh Bởi Trời đích thực là… Chúa Giêsu! Đó là bí tích Thánh Thể, được thiết lập chính thức trong Nhà Tiệc Ly và tồn tại mãi mãi. Nhưng Thánh Thể vô cùng khó hiểu đối với trí óc chật hẹp của con người, nên chính Chúa Giêsu đã ‘dẫn nhập’ bằng những dấu lạ ‘hoá bánh ra nhiều’ và bằng những lời tuyên bố rằng ‘thịt Người là của ăn thật, và máu Người là của uống thật’.
Dấu chỉ Thánh Thể vẫn là dấu chỉ về lòng quan tâm và sự săn sóc của Chúa. Và đó là lời mời gọi chúng ta nâng cấp thái độ của mình, vượt qua nguyên tắc ‘có thực mới vực được đạo’ có tính thực dụng, để biết khao khát kiếm tìm và đón nhận lương thực cho sự sống vĩnh cửu. Trong bối cảnh này, ta nghe những lời của Chúa Giêsu hôm nay:
“Các ngươi hãy ra công làm việc không phải vì của ăn hay hư nát, nhưng vì của ăn tồn tại cho đến cuộc sống muôn đời, là của ăn Con Người sẽ ban cho các ngươi. Người là Ðấng mà Thiên Chúa Cha đã ghi dấu”…
“Ðây là công việc của Thiên Chúa là các ngươi hãy tin vào Ðấng Ngài sai đến”…
“Ta bảo thật các ngươi, không phải Môsê đã ban cho các ngươi bánh bởi trời, mà chính Cha Ta mới ban cho các ngươi bánh bởi trời đích thực. Vì bánh của Thiên Chúa phải là tự trời xuống, và ban sự sống cho thế gian”! (x. Ga 6,24-35).
Tiếng gọi ấy từ Đấng là Bánh Bởi Trời âm vọng lại một cách cô đọng trong những lời của thánh Phao lô (x. Ep 4,17.20-24). “Tôi nói với anh em điều này, và chứng thực trong Chúa là anh em chớ ăn ở như Dân Ngoại ăn ở, chiều theo sự giả trá của tâm tư mình”.
Người ta trở thành cái mà họ ăn! (T. Augustino). Chúng ta ăn Chúa Giêsu, là “tin vào Người, Đấng mà Thiên Chúa sai đến”, thì chúng ta sẽ sống sự sống mới của Người, ở trong tinh thần của Người – như thánh Phao lô khẳng định: “Nếu anh em đã nghe biết Đức Kitô và đã được thụ giáo trong Người, như sự chân thật Người dạy, là anh em hãy khử trừ lối sống xưa kia, hãy lột bỏ con người cũ, đã bị hư theo những đam mê lầm lạc. Anh em hãy trở nên mới trong lòng trí anh em, hãy mặc lấy con người mới đã được tác thành theo thánh ý Chúa trong sự công chính và thánh thiện xứng với sự thật.”
Nói tóm, Thánh Thể Chúa Giêsu là lương thực bởi trời, lương thực là để ta ăn, và ta ăn để ta được biến đổi thành con người mới!
Lm. Lê Công Đức

