Yêu Kẻ Thù, Làm Ơn Cho Họ, Cầu Nguyện Cho Họ (18.06.2024 Thứ Ba Tuần XI Thường Niên)
Ngày đăng: Tháng 6 18, 2024Tiếp tục câu chuyện về Nabot, nạn nhân của vua Acap và hoàng hậu Giêzabel… Thiên Chúa đã dùng Êlia để báo tin sẽ trực tiếp trừng phạt hai vợ chồng này cách rõ rệt và khủng khiếp, vì sự gian ác của họ: “Chó sẽ ăn thịt Giêzabel ở cánh đồng Giêzrơel. Acáp chết trong thành, sẽ bị chó ăn thịt; nếu chết ngoài đồng, thì sẽ bị chim trời rỉa ăn”… Nghe vậy, vua Acap đã sám hối, ông ăn chay, mặc áo nhặm, ngủ trong bao bố và ăn ở khiêm nhường. Chúa ghi nhận lòng sám hối của ông và đã chuyển sự trừng phạt sang đời con của ông…
Chi tiết ‘trừng phạt đời con thay vì đời cha’ có thể khiến nhiều người ngày nay khó hiểu. Nhưng cái ấn tượng của toàn câu chuyện thì thật rõ ràng: Đó là, luật công bằng được thượng tôn; ai ở hiền thì gặp lành, ai gian ác sẽ gặp tai hoạ! Có vẻ chính Thiên Chúa thi hành sự công bằng ấy, theo cách mà ta thường quan niệm là ‘quả báo’ (!), thậm chí sự báo ứng có thể rơi trên đầu thế hệ con cái của người ta!
CÓ VẺ như thế, nhưng sự thật đầy đủ thì không như thế. Với Chúa Giêsu, những quan niệm về trừng phạt, quả báo, công bằng… cần phải được duyệt lại, phải được vượt qua để đặt trong sự thật đầy đủ và thiết yếu hơn. Anh chàng ấy mù bẩm sinh “không phải tại anh ta, cũng không phải tại cha mẹ anh ta”! Những người bị tháp Siloe đổ xuống đè chết và những người bị Philato sát hại trong Đền thờ “không phải vì họ tội lỗi hơn những kẻ khác!”…
Nói cho cùng, sự thật thiết yếu là: Thiên Chúa đầy lòng thương xót và tha thứ cho người thống hối (x. Tv 50), và con cái Thiên Chúa cần học với Ngài khả năng yêu thương và muốn điều tốt lành cho mọi người, kể cả những kẻ chống lại mình!
Câu chuyện về sư Minh Tuệ, một Phật tử, thu hút sự quan tâm và ngưỡng mộ của nhiều người. Thiết tưởng đó không chỉ vì những thực hành khổ hạnh đến mức triệt để của vị sư này, mà nhất là vì sự tự do nội tâm của một con người luôn tìm kiếm hạnh phúc và luôn mong muốn hạnh phúc cho mọi người khác, kể cả những người đánh mình phụt máu mũi! Nếu ‘yêu kẻ thù’ là đặc trưng sâu xa và rõ nhất của Kitô giáo (như Mahatma Gandhi của Ấn Độ và Nguyễn Khắc Viện của Việt Nam từng nhận định), thì phải chăng nhà tu hành Phật giáo Minh Tuệ quả thật là một ‘Kitô hữu vô danh’, nói theo ngôn ngữ của Karl Rahner?
Chúng ta là những Kitô hữu hữu danh, thì chúng ta càng phải buông xả, phá chấp, để thực sự có khả năng ‘yêu kẻ thù’ biết mấy! “Anh em hãy nên hoàn hảo như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn hảo!”
Lm. Lê Công Đức

