Yêu Thầy – Yêu Chiên Của Thầy – Đi Theo Thầy – Trong Thánh Thần(17.05.2024 Thứ Sáu Tuần VII Phục Sinh)
Ngày đăng: Tháng 5 17, 2024“Anh có yêu mến Thầy hơn những thứ này không?” ‘Những thứ này’ ở đây là thuyền, lưới, nghề cá tại Biển Hồ này… Có lẽ đây là cách hiểu đúng hơn về câu hỏi đầu tiên của Chúa Giêsu Phục sinh đặt ra cho Phêro buổi sáng hôm ấy. Vì nếu dịch ‘những người này’ thì dù là túc từ hay chủ từ cũng bị kẹt! Ta có thể hiểu rằng Chúa Phục sinh muốn lưu ý Phêro không còn ‘lảng vảng’ với nghề cũ nữa, mà đã đến lúc lên bờ và chuẩn bị bắt đầu đi đánh lưới người!
Nhưng câu hỏi ấy, và hai câu hỏi tiếp sau, vẫn còn có điều khiến ta suy nghĩ. Thường thì ta ít hỏi thẳng ai đó rằng có yêu mình không, trừ trường hợp các đôi trai gái hay vợ chồng. Thế mà Chúa Giêsu đã hỏi, cách mạnh dạn tự nhiên, và không chỉ hỏi một lần mà đến ba lần. Nghĩa là, việc Phêro có yêu mến Thầy không, đó là việc hết sức quan trọng. Chúa Giêsu phải nắm chắc tấm lòng của Phêro đối với Người trước khi trao cho Phêro sứ vụ mục tử chăm sóc đoàn chiên của Chúa.
Yêu Thầy thì yêu chiên của Thầy – và yêu chiên của Thầy thì mới đủ điều kiện, đủ tư cách để chăm sóc chiên. Không yêu chiên, người ta sẽ chẳng quan tâm đến chiên, sẽ bỏ chiên vất vưởng, sẽ lo cho an nguy của mình và mặc kệ chiên khi hữu sự, và ngay cả sẽ… ăn thịt chiên! Còn mục tử yêu chiên thì chịu khó chịu khổ, tận tâm tận tuỵ lo cho chiên, và sẵn sàng hy sinh mạng sống mình vì chiên!
Đó là mẫu mục tử mà Chúa Giêsu muốn, từ vị giáo hoàng lãnh đạo Giáo hội hoàn vũ cho đến ông cha sở hay cha phó của một họ đạo nhỏ bé nhà quê. Chỉ một điều kiện thôi: yêu mến Chúa, và do đó: yêu mến chiên của Chúa!
Câu cuối cùng trong cuộc thoại ở đây là: “Anh hãy theo Thầy!” Tiếng gọi này không mới, vì ngay từ đầu Chúa Giêsu đã gọi Phêro “Hãy theo Ta!” – nhưng mà vẫn… mới! Tiếng gọi được ‘làm cho mới’, tức là làm cho nó hiệu lực ngay trong hiện tại ở đây và lúc này. Ta nhận ra, đây là lôgic của tình yêu. Tình yêu, nói cho cùng, chỉ chân thật và hiệu lực trong hiện tại. Người ta không yêu một lần thật nhiều, rồi tích trữ xài dần. Phải yêu luôn luôn, chứ không thể ‘một lần cho tất cả’ (once for all)!
Điểm ghi nhận cuối cùng: “Anh hãy theo Thầy!”, nhưng rồi Thầy biến mất, Thầy lên trời… vậy làm sao theo? Thì chỉ có cách là bám vào Thánh Thần của Thầy ban cho, chứ có cách nào khác nữa!
Lm. Lê Công Đức

