“Các Ngươi Đã Thấy, Mà Không Chịu Tin!” (17.04.2024 Thứ Tư Tuần III Phục Sinh)
Ngày đăng: Tháng 4 16, 2024Chúa Giêsu nói về chính Người là bánh ban sự sống, là nước thoả cơn khát vĩnh viễn, là Đấng được Cha sai đến từ trời, để ai thấy và tin thì có sự sống đời đời.
Thế nhưng khổ nỗi, Chúa phải thở dài thốt lên: “Các ngươi đã thấy Ta, nhưng các ngươi không chịu tin!”
Thế là cứ đói cứ khát, ngay tại nguồn thức ăn và nguồn nước uống… Cứ nghèo mạt, ngay trên kho tàng… Chỉ vì không tin! Rõ ràng, sự khác biệt nằm ở chỗ TIN hay KHÔNG TIN vào Chúa Giêsu Ki tô. Bạn đang bế tắc, khốn khổ, sống không bằng chết phải không? Bạn tuyệt vọng hoàn toàn, phải không? Vậy, hỏi thật, bạn có tin vào Chúa Giêsu ngay trong hoàn cảnh này của mình không? …
Tin vào Chúa Giêsu, vì thế, còn quan trọng hơn cả sự sống hay sự chết trên cõi đời này nữa. Và đó là lý do tại sao việc rao giảng Chúa Giêsu Ki tô là tuyệt đối khẩn thiết. Không có người rao giảng, làm sao người ta nghe – và không nghe, làm sao người ta tin!?
Tất cả điều nói trên giúp ta hiểu câu chuyện ‘có vẻ’ rất kỳ lạ trong sách Công vụ (8,1-8). Hội Thánh bị bách hại dữ tợn ở Giêrusalem… thì mọi người chạy tứ tán… Một số chạy về Samaria, trong đó có phó tế Philipphe… Nhưng chạy đi đâu cũng rao giảng… và tiếp tục làm phép lạ thi ân giáng phúc cho người ta… Thế là, như trong trường hợp của Philipphe, làm cho “cả thành được vui mừng khôn tả”! Chỉ một trình thuật ngắn về một câu chuyện duy nhất, mà đầu thì “bị bách hại dữ tợn”, còn đuôi thì “vui mừng khôn tả”!
Không gì có thể giải thích được điều ấy ngoài sứ mạng rao giảng một cách bất khuất của người môn đệ thừa sai. Và không gì có thể làm ngừng sứ mạng rao giảng ấy, bởi vì lúc nào và ở đâu cũng cần giúp cho người ta nghe, để tin vào Chúa Giêsu Ki tô.
Chúng ta tự hỏi, ngày nay có còn cần tin vào Chúa Giêsu nữa không? Và do đó, có còn cần rao giảng như ngày trước nữa không?
Lm. Lê Công Đức

