Không Thấy Chúa Đâu, Nhưng Chúa Vẫn Có Đó! (13.04.2024 Thứ Bảy Tuần II Phục Sinh)
Ngày đăng: Tháng 4 13, 2024Chiều. Rồi tối. Các môn đệ xuống thuyền… mà chẳng thấy Chúa Giêsu đâu… Chèo thuyền trong sóng to gió lớn, họ đang hoảng sợ, thì Thầy đến! Thầy đi trên mặt nước đến với họ, và nói: “Đừng sợ, có Thầy đây!” Thì ra, chẳng thấy Chúa Giêsu đâu, điều đó không có nghĩa là không có Chúa ở với mình. Lúc ta tuyệt vọng nhất… lúc ta thấy chỉ có một mình… lúc ta bất lực trước sóng gió dập vùi, mà không thấy Chúa đâu, thì vẫn có Chúa đó. Chúa có mặt theo cách của Chúa, cách mà ta không ngờ.
Câu chuyện Tin Mừng này là chất liệu cho buổi cầu nguyện của toàn thế giới dưới sự hướng dẫn của Đức thánh cha Phan xi cô hồi đại dịch Covid-19 đang hoành hành dữ dội. Rất nhiều người đã tìm lại được niềm hy vọng và tin tưởng từ buổi cầu nguyện và chiêm ngắm đầy cảm động đó. Hy vọng, tin tưởng, vì biết rằng Chúa vẫn có đó với mình, và vẫn lên tiếng trấn an mình: “Đừng sợ, chính Thầy đây!”
Thầy quan tâm như thế, nên học trò của Thầy cũng học để biết quan tâm đến những người yếu kém và khốn khổ. Như chuyện các phó tế đầu tiên hôm nay: Chức phó tế đã bắt đầu từ đâu, trong bối cảnh nào vậy? Trong bối cảnh cộng đoàn tăng số và các bà goá thuộc nhóm Hy lạp bị khinh miệt, bỏ bê, xung quanh việc phục vụ các bữa ăn! Các Tông đồ không chấp nhận điều đó, và thế là chúng ta có một thừa tác vụ chuyên ‘phục vụ bàn ăn’, để bảo đảm rằng các bà goá tội nghiệp kia không còn bị khinh miệt nữa.
Phục vụ bàn ăn – nhưng không phải không đòi hỏi phẩm chất đáng tin cậy! Hãy nghe các Tông đồ nói: “Vậy thưa anh em, anh em hãy chọn lấy bảy người trong anh em có tiếng tốt, đầy Thánh Thần và khôn ngoan, để chúng tôi đặt họ làm việc đó.” Và ta thấy, nhờ “có tiếng tốt, đầy Thánh Thần và khôn ngoan”, mà tác vụ của các phó tế ngay từ buổi ban đầu không chỉ giới hạn nơi việc phục vụ bàn ăn vật chất mà thôi. Các vị chăm sóc cả bàn ăn thiêng liêng, bàn ăn Lời Chúa trong sứ vụ giảng dạy cho dân chúng nữa!
Chúng ta cầu nguyện cho các thừa tác viên chức thánh của chúng ta, và cầu nguyện cho chính mình, được “có tiếng tốt, đầy Thánh Thần và khôn ngoan”, để cho phép Chúa sử dụng mà chăm sóc, nâng đỡ những anh chị em khốn khổ đáng thương của Chúa…
Lm. Lê Công Đức

