Thánh Giuse: Một Người Cha Là Chiếc Bóng (19.03.2024 Thứ Ba Tuần V Mùa Chay)

Ngày đăng: Tháng 3 18, 2024

[trích Tông thư Trái tim Người Cha, của ĐGH. Phanxicô]

Nhà văn Ba Lan Jan Dobraczyński, trong quyển The Shadow of the Father (Bóng của người Cha), kể câu chuyện về cuộc đời Thánh Giuse qua hình thức tiểu thuyết. Tác giả khéo léo dùng hình ảnh một chiếc bóng để nói về Giuse. Trong mối tương quan với Giêsu, Giuse là chiếc bóng trên mặt đất này của Cha trên trời: Giuse coi sóc và bảo vệ Giêsu, không bao giờ bỏ mặc Giêsu. Chúng ta có thể liên tưởng đến những lời của Môsê nói với dân Israel: “Trong sa mạc… các ngươi đã thấy Chúa là Thiên Chúa các ngươi đã mang các ngươi đi, như người ta bồng bế một đứa trẻ, trên suốt con đường các ngươi đã đi qua” (Đnl 1,31). Một cách tương tự, Giuse đã hành động như một người cha trong cả đời ngài.

Không ai bẩm sinh là cha, mà phải làm cha. Một người không trở thành cha duy chỉ bởi việc sinh một đứa con cho đời, mà bằng việc đảm nhận trách nhiệm chăm sóc đứa con ấy. Bất cứ khi nào một người nhận trách nhiệm trên đời sống của một người khác, thì có thể nói đã trở thành cha của người ấy.

Ngày nay xem chừng con cái thường mồ côi, thiếu vắng những người cha. Giáo hội cũng cần những người cha. Điều Thánh Phaolô nói với các tín hữu ở Côrinthô vẫn còn đầy tính thời sự: “Dù anh em có vô số người hướng dẫn trong Đức Kitô, anh em cũng không có nhiều cha đâu” (1Cr 4,15). Mọi linh mục hay giám mục phải có thể nói thêm, cùng với vị Thánh Tông đồ, rằng: “Tôi đã trở thành cha của anh em trong Đức Giêsu Kitô và nhờ Tin Mừng” (ibid.). Phaolô cũng nói với các tín hữu Galát: “Hỡi những người con bé nhỏ của tôi, mà tôi phải quặn đau sinh ra một lần nữa cho đến khi Đức Kitô được thành hình nơi anh em” (4,19).

Việc làm cha bao hàm việc đưa con cái vào đời và vào thực tế. Không phải níu giữ chúng lại, che chắn chúng kín mít hay chiếm hữu chúng, mà đúng hơn giúp chúng có khả năng tự quyết định, hành động cách tự do và khám phá những khả năng mới. Có lẽ vì lý do này mà xưa nay Thánh Giuse được gọi là một người cha “cực thanh cực tịnh”. Tước hiệu ấy không đơn thuần là một diễn tả về tình cảm, nhưng là sự đúc kết một thái độ đối lập với xu hướng chiếm hữu. Khiết tịnh là tự do khỏi xu hướng chiếm hữu trong mọi phương diện của đời sống mình. Tình yêu chỉ chân thực khi nó khiết tịnh. Một tình yêu chiếm hữu rốt cục sẽ trở thành nguy hiểm: nó giam hãm, kiểm soát và dẫn tới thảm cảnh khốn nạn. Thiên Chúa yêu thương con người với một tình yêu khiết tịnh; Ngài để cho chúng ta tự do ngay cả dù đi lạc và quay lại chống Ngài. Luận lý của tình yêu luôn luôn là luận lý của tự do, và Giuse biết cách yêu thương với sự tự do phi thường. Ngài không bao giờ đặt mình làm trung tâm. Ngài không nghĩ về bản thân mình, nhưng tập trung quan tâm đến đời sống của Maria và Giêsu.

Giuse tìm thấy hạnh phúc không duy chỉ trong sự quên mình mà còn trong sự trao hiến chính mình. Nơi ngài, chúng ta không bao giờ nhìn thấy sự chán nản mà chỉ thấy thái độ tín thác. Tính cách trầm lặng của ngài là dấu chỉ cho thấy những biểu hiện cụ thể của lòng tín thác. Thế giới của chúng ta ngày nay cần những người cha. Thế giới không cần những nhà độc tài thống trị người khác nhằm thỏa mãn các nhu cầu của mình. Thế giới chúng ta không cần những kẻ nhập nhằng lẫn lộn giữa quyền bính và cường quyền, giữa phục vụ và nô dịch, giữa thảo luận và áp chế, giữa từ thiện và não trạng ỷ lại, giữa sức mạnh và sức hủy diệt. Mọi ơn gọi đích thực đều phát xuất từ việc trao hiến chính mình, đó là hoa trái của sự hy sinh chín chắn. Chức linh mục và đời sống thánh hiến đòi phải có sự chín chắn này. Dù ơn gọi của chúng ta là gì đi nữa, dù ta kết hôn, độc thân hay trinh khiết, việc ta trao hiến chính mình sẽ không đạt mức trọn vẹn nếu chỉ dừng lại ở việc hy sinh; vì nếu vậy, thay vì trở thành một dấu hiệu của vẻ đẹp và của niềm vui yêu thương, sự hiến mình của ta sẽ có nguy cơ thể hiện sự bất hạnh, buồn phiền và chán nản.

Khi những người cha từ chối sống cuộc đời của con cái mình thay cho chúng, thì những viễn ảnh mới mẻ và bất ngờ sẽ mở ra. Mọi đứa trẻ đều là người mang trong mình một mầu nhiệm độc đáo, có thể được đưa ra ánh sáng nhờ sự giúp đỡ của một người cha biết tôn trọng sự tự do của đứa con. Đó là một người cha nhận hiểu rằng mình là một người cha và nhà giáo dục đúng nghĩa nhất khi mình trở thành “vô dụng”, khi mình nhìn thấy đứa con của mình trở nên độc lập và có thể bước đi trên những nẻo đường đời mà không cần ai đi kèm bên. Đó là khi người cha ấy trở nên giống như Thánh Giuse, đấng luôn hiểu rằng đứa con của mình không thuộc về riêng mình, mà chỉ là được ủy thác cho sự săn sóc của mình. Rốt cục, đó chính là điều Chúa Giêsu muốn ta hiểu khi Người nói: “Đừng gọi ai dưới đất này là cha, vì anh em chỉ có một Cha, Đấng ngự trên trời” (Mt 23,9).

Khi thi hành chức phận làm cha, chúng ta phải luôn luôn ghi nhớ rằng chức phận ấy không liên quan gì với sự chiếm hữu, nhưng đúng hơn đó là một “dấu” hướng chỉ đến một người Cha lớn hơn. Cách nào đó, tất cả chúng ta đều giống như Giuse: là một chiếc bóng của Cha trên trời, Đấng “cho mặt trời của Ngài mọc lên trên người lành lẫn kẻ dữ, và cho mưa xuống trên người công chính lẫn kẻ bất chính” (Mt 5,45). Và đó là một chiếc bóng đi theo người Con của Chúa Cha.

Lm. Lê Công Đức dịch



Bài viết khác

Têphanô: Gắn Kết Với Chúa Giêsu Và Đầy Thánh Thần (21.04.2026 Thứ Ba Tuần III Phục Sinh)

Dân chúng không giấu diếm nguyện vọng cần một phép lạ cỡ Manna thời Mô sê trong sa mạc xưa, để họ tin vào Chúa Giêsu. Đây là cơ hội để Chúa Giêsu giới thiệu cho họ về chính Người là bánh bởi trời đích thực. “Chính Cha Ta mới ban cho các ngươi bánh […]


Không Sợ, Vì Có Chúa Phục Sinh Và Có Thánh Thần! (18.04.2026 Thứ Bảy Tuần II Phục Sinh)

Thiếu tổ chức, tức thiếu tính cơ chế, cộng đoàn nảy sinh những vấn đề – như ở đây các bà goá nhóm Hy lạp bị bỏ bê, không ai chăm sóc trong các bữa ăn huynh đệ. Thế là nhóm Phó tế được thiết lập chính thức. Cộng đoàn đã chọn bảy người ĐẦY […]


Thuộc Thần Khí Hay Thuộc Thế Gian? (16.04.2026 Thứ Năm Tuần II Phục Sinh)

“Ðấng từ trên cao mà đến thì vượt trên hết mọi người. Kẻ bởi đất mà ra, thì thuộc về đất và nói những sự thuộc về đất… Ðấng được Thiên Chúa sai đến thì nói lời của Thiên Chúa, vì được Chúa ban cho Thần Khí vô ngần vô hạn”. Gioan Tẩy giả làm […]


Kiên Trung Rao Giảng Dù Bị Chống Đối (15.04.2026 Thứ Tư Tuần II Phục Sinh)

Đây là cốt lõi sứ điệp Kitô giáo, được Chúa Giêsu nêu ra trong cuộc chuyện của Người với Nicodemo: “Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một Ngài, để tất cả những ai tin ở Con của Ngài, thì không phải hư mất, nhưng được sống đời đời”. Sứ điệp […]


Chúa Phục Sinh Là Trung Tâm Lịch Sử (09.04.2026 Thứ Năm Bát Nhật Phục Sinh)

Biến cố Chúa Giêsu Kitô, mà cao điểm là cái chết và sự sống lại của Người, có phải là một cái gì bất chợt xảy ra và chẳng cần liên quan gì đến câu chuyện dài trước đó? Không! Hoàn toàn không phải bỗng dưng đâu! Chỉ có một câu chuyện duy nhất của […]


Mọi Buồn Phiền Biến Thành Niềm Vui (08.04.2026 Thứ Tư Tuần Bát Nhật Phục Sinh)

Chúa Giêsu đã sống lại! Đây là bản tin mấu chốt, là sự thật mấu chốt. Maria Mađalêna đã buồn phiền khóc lóc khi chưa nhận ra sự thật này, và đã tràn ngập niềm vui khi được Chúa Phục sinh tỏ mình ra… Nhóm mười một môn đệ cũng vậy… Và cũng vậy, câu […]


Can Đảm Làm Chứng Cho Tin Mừng Phục Sinh (06.04.2026 Thứ Hai Tuần Bát Nhật Phục Sinh)

Hãy để ý đoạn này trong Phúc Âm Mátthêu, chương 28: “Ðang khi các bà lên đường, thì mấy người lính canh vào thành báo tin cho các thượng tế biết tất cả những gì đã xảy ra. Các thượng tế liền họp với các kỳ lão, và sau khi đã bàn định, họ cho […]


Khắc Khoải (31.3.2026 Thứ Ba Tuần Thánh)

Ngày thứ Ba Tuần Thánh, Bài ca thứ 2 về Người Tôi Trung mở tầm sứ mạng ra thật rộng, thật xa, đến tận các bờ cõi trái đất và bao gồm tất cả các dân tộc: “Ta làm cho con nên ánh sáng các dân tộc, để con trở thành ơn cứu độ Ta […]


Căng Thẳng Và Đương Đầu (30.3.2026 Thứ Hai Tuần Thánh)

Bước vào Tuần Thánh, ánh nhìn chúng ta ‘zoom’ vào sát hơn khuôn mặt và nội tâm của Chúa Giêsu, để từ việc chiêm ngắm Người, chúng ta hiểu và đồng cảm với Người hơn… Người tôi tớ trong Isaia là một mô tả về kinh nghiệm nội tâm của Chúa Giêsu. Thiên Chúa nâng […]


Sao Chúa Bỏ Con? (29.3.2026 Suy Niệm Chúa Nhật Lễ Lá)

Chúng ta được dẫn nhập vào Trình thuật Thương Khó của Chúa Giêsu bằng 3 yếu tố: -Thứ nhất, hình ảnh Người Tôi Tớ Đau Khổ trong Isaia, với lời tự sự: “Tôi đã đưa lưng cho kẻ đánh tôi, đã đưa má cho kẻ giật râu; tôi đã không che giấu mặt mũi, không […]


Một Người Chết Thay Cho Dân (28.3.2026 Thứ Bảy Tuần V Mùa Chay)

Có nhiều quốc gia, dân tộc, chủng tộc, màu da, ngôn ngữ, văn hoá… trên mặt đất này. Nhưng những khác biệt ấy tồn tại không nhằm để người ta chia rẽ, kỳ thị, loại trừ, mà nhằm để thúc đẩy mọi người xây dựng sự hiệp thông, hiệp nhất trong tình huynh đệ phổ […]


Chiêm Ngắm Chúa Giêsu Trong Khủng Hoảng (27.3.2026 Thứ Sáu Tuần V Mùa Chay)

Kinh nghiệm của ngôn sứ Giêrêmia giúp chúng ta hiểu kinh nghiệm của Chúa Giêsu trong tình hình ngày càng gay cấn với người Do thái. Đó là tình trạng bị rình rập, vây bủa, gài bẫy bởi các đối thủ đang rắp tâm hại mình. Giêrêmia thốt lên: “Tôi đã nghe nhiều người thoá […]