Xin Chúa Thương Xót Con Là Kẻ Tội Lỗi! (09.03.2024 Thứ Bảy Tuần III Mùa Chay)
Ngày đăng: Tháng 3 8, 2024Hôm qua, ta nghe ông kinh sư bình luận rất xác đáng: mến Chúa yêu người thì hơn mọi lễ toàn thiêu và hy lễ! Hôm nay, cùng sự thật đó được chính Thiên Chúa tuyên bố trong sách Hô-sê: “Ta muốn tình yêu chứ không muốn hy lễ; Ta muốn sự hiểu biết Thiên Chúa hơn là lễ vật toàn thiêu”. Vậy thì… Thiên Chúa của chúng ta là một vị Thiên Chúa rất khó ‘hối lộ’. Mang các thứ lễ phẩm, kể cả phong bì tiền tỉ tới dâng cho Ngài, mà không có “tình yêu” và “sự hiểu biết Ngài”, thì Ngài không vui không nhận đâu!
Nhưng “hiểu biết Thiên Chúa” nghĩa là gì? Đó không hẳn là nắm một kho kiến thức thần học, giáo lý, với bằng cấp đầy mình. Đôi khi chính những kiến thức ấy lại làm cho người ta không “hiểu biết Thiên Chúa” thật sự, như khi người ta coi cái hiểu biết ấy là ‘Thiên Chúa’, đồng hoá nó với Thiên Chúa, cậy dựa vào nó cho ơn cứu rỗi của mình… Một dạng ngộ đạo hiện đại (modern gnosticism) mà Đức thánh cha Phan xi cô đặc biệt cảnh giác! Chính thánh Tôma Aquino, về cuối đời nhìn lại, cũng nhìn nhận rằng tất cả những gì ngài biết về Thiên Chúa cũng không lớn bằng một con ruồi mà thôi. Theo nghĩa này, có thể nói tột đỉnh của “hiểu biết Thiên Chúa” là biết rằng mình không biết!
Thiên Chúa không mong ta dâng Ngài hy lễ chiên bò, cũng không mong ta biết Ngài bằng cái đầu… cho bằng biết Ngài bằng trái tim. Như lời Thánh vịnh 50 nói về “tâm hồn tan nát”: “Chúa chẳng ưa gì sinh lễ… Của lễ con dâng là tâm hồn tan nát, khiêm cung”. Tâm hồn tan nát chính là TÌNH YÊU mà Chúa MUỐN!
Tâm hồn tan nát là tâm hồn người thu thuế đứng khép nép ở góc cuối nhà thờ kia. Trong khi người biệt phái có bao nhiêu thứ để ‘dâng công’ cho Chúa với đầy tự tin, tự hào, tự mãn… thì người thu thuế không có gì ngoài tội lỗi được cảm nhận trong tâm hồn tan nát của mình. “Lạy Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi!”
Không thể hối lộ Chúa bằng hiện vật, hiện kim hay ‘chuyển khoản’. Nhưng tất cả chúng ta đều có một thứ để dâng lên Chúa mà Chúa luôn vui nhận, đó là TỘI LỖI của chúng ta, được phó thác cho Ngài với tâm hồn tan nát, khiêm cung…
Lm. Lê Công Đức

