Trở Về Với Chúa… Như Thế Nào? (08.03.2024 Thứ Sáu Tuần III Mùa Chay)
Ngày đăng: Tháng 3 7, 2024Tiếng gọi của Mùa Chay là tiếng gọi trở về với Thiên Chúa, như ta nghe dồn dập trong ba tuần qua, và như đang vang dội trong đoạn sách ngôn sứ Hô-sê hôm nay. Trở về, vì đã đi lạc, đã chạy theo các ‘thần’ khác, đã bất trung và lún vào “con đường tội ác”!
Có sự khó khăn khách quan nào ngăn trở ta trở về với Chúa không? Không. Chúa không tuyên bố từ ta, không cầm roi chờ quất ta, không lên bất cứ kế hoạch nào trừng phạt ta… Mà ngược lại, Chúa đang dang rộng vòng tay yêu thương và đang dõi mắt trông chờ ta trở về với Ngài – như lời Chúa nói trong sách Hô-sê: “Ta sẽ chữa sự bất trung của họ và hết lòng yêu thương họ, vì Ta đã nguôi giận họ.” Khó khăn, nếu có, thì chỉ có trong lòng ta mà thôi. Xin Chúa ban cho ta trái tim mới, trái tim bằng thịt, một trái tim mềm mỏng chứ không cứng cỏi, thì chúng ta mới trở về được…
Nhưng trở về với Chúa thì thế nào? Nó giống như gì? Đâu là sự khác biệt giữa TRƯỚC và SAU khi trở về? Hỏi vậy nghe hơi cắc cớ, nhưng mà rất thực tiễn đó. Vì nếu ta trả lời, chẳng hạn, trở về với Chúa là sống đạo đàng hoàng, là tôn thờ Chúa cách chân thực… thì câu hỏi vẫn còn kéo dài ra: Sống đạo đàng hoàng và tôn thờ Chúa cách chân thực là thế nào, là sao?
Đạo của chúng ta bao gồm nhiều điều, nhiều thứ, nhiều khía cạnh quá! Có vẻ ta cần một con đường tổng hợp: Cái gì là cốt lõi và quan trọng nhất? Đây chính là vấn nạn mà ông kinh sư đặt ra cho Đức Giêsu trong câu chuyện bài Tin Mừng hôm nay. Ông kinh sư hỏi Đức Giêsu điều răn nào trọng nhất. Đức Giêsu trả lời đó là mến Chúa yêu người. Ông ấy tán thành, và bình luận thêm rằng mến Chúa yêu người thì hơn mọi lễ toàn thiêu và mọi hy lễ. Đức Giêsu đưa ra bình luận chung kết: “Ông không còn xa Nước Thiên Chúa bao nhiêu”!
Cuộc chuyện thật êm xuôi vì có tính tung hứng và đồng thuận cao. Ta để ý cái cốt lõi là đức ái (mến Chúa yêu người). Và đức ái này thì HƠN MỌI LỄ TOÀN THIÊU VÀ HY LỄ! Bạn hiểu hàm ý ở đây rồi đó. Mọi sự phụng tự sầm uất và rầm rộ đều vô nghĩa nếu không mến Chúa yêu người. Ta còn có thể nói chính xác và chi tiết hơn nữa: Mọi biểu hiện gọi là ‘mến Chúa’ của ta cũng đều vô nghĩa nếu không yêu người!
Yêu người, vì thế, là mến Chúa, là ‘tổng hợp’ đạo của chúng ta, cũng là cách diễn tả việc ta trở về với Chúa để đáp lại tiếng gọi giục giã của Mùa Chay này.
Lm. Lê Công Đức

