“Như Chúng Con Cũng Tha…” (05.03.2024 Thứ Ba Tuần III Mùa Chay)
Ngày đăng: Tháng 3 5, 2024Nhiều tình cảnh khốn cùng, như khi bị đè bẹp bởi nợ nần quá lớn không đủ sức chi trả, người ta kinh nghiệm tình trạng ‘sống không bằng chết’ – và có những người đi chết thật (treo cổ, nhảy sông, thuốc chuột, lá ngón, hay gì gì đó…).
Trên bình diện thế giới, những nước nghèo mà thể chế quản trị kém (chậm tiến, tham nhũng, độc tài) thường mang những khối nợ khổng lồ không đủ sức chi trả. Khối nợ sẽ càng phình ra theo tỉ lệ với thời gian và với bài toán nhân theo những lãi suất lạnh lùng. Chính dân chúng của các nước ấy phải gánh nợ và ngóc đầu lên không nổi. Không có tương lai!
Trong cả hai trường hợp nói trên, con nợ hoàn toàn bất lực, không thể xoay xở gì được, chỉ còn ước mong được chủ nợ thông cảm, xót thương và tha nợ! Nhưng ‘thông cảm’ và ‘xót thương’ là những ý niệm hầu như không tồn tại trong thế giới làm ăn, đặc biệt trong nền kinh tế thị trường tự do vô giới hạn. Vì thế, một vài giáo hoàng gần đây đã lên tiếng ‘đánh thức lương tâm’, kêu gọi các nước chủ nợ giàu có xem xét việc xoá nợ cho các nước nghèo, đồng thời kêu gọi việc dùng tình người để giới hạn sự tự do của kinh tế thị trường… Những lời kêu gọi xem chừng ngớ ngẩn và hoàn toàn lạc lõng trong thế giới này!
Trong tương quan của chúng ta với Thiên Chúa thì sao?
Ai trong chúng ta cũng có thể dễ dàng kinh nghiệm thân phận mình là một con nợ khốn khổ bất lực. “Nếu Chúa nhớ hoài tội lỗi, nào ai chịu nổi được ư?” Và vì bất lực hoàn toàn, nên chúng ta chỉ còn một con đường để sống, đó là: được tha thứ! Trong bối cảnh này, ta hiểu tại sao Tin Mừng lớn nhất dành cho chúng ta và cho mọi người chính là tin mừng này: Thiên Chúa là Cha đầy lòng thương xót và luôn luôn tha thứ!
Hãy chú ý chi tiết này trong câu chuyện kể của Chúa Giêsu: Anh đầy tớ kêu van, xin khất nợ; nhưng vị vua đã xoá trắng nợ cho anh, thay vì cho anh khất một kỳ hạn! Bởi vì vị vua biết rõ, dù khất nợ thì vẫn thế thôi, vì anh chẳng thể nào trả nổi. Và chúng ta hãy nhập vai người đầy tớ ở đây để cảm nghiệm thế nào là ĐƯỢC THA THỨ, ĐƯỢC GIẢI THOÁT khỏi sức nặng của cả một trái núi đè trên lưng mình… Thiên Chúa, Cha của chúng ta, là vị Thiên Chúa đầy lòng thương xót. Không có gì tuyệt vời hơn!
Nhưng câu chuyện tới đây vẫn chưa hết. Nó còn cái đuôi, vì chuyện được kể để trả lời cho câu hỏi của Phê rô rằng “nên tha thứ mức nào”. Anh đầy tớ ấy đã phá hỏng mọi điều tuyệt vời dành cho anh, bởi anh hoàn toàn không có khả năng tha thứ cho bạn mình!…
Và đó là bài học xương máu cho chúng ta. Bài học này, thật ra, ta tụng hằng ngày – nhưng việc tiêu hoá nó, hỡi ôi, có thể là một chuyện khác!
“Xin Cha tha cho chúng con, như chúng con cũng tha…”
Lm. Lê Công Đức

