Từ Vô Vọng, Vô Phúc Trở Thành Hy Vọng Và Hạnh Phúc (04.02.2024 Chúa Nhật V Thường Niên)
Ngày đăng: Tháng 2 4, 2024Ông Gióp là hình tượng của người vật lộn với đau khổ và nhất là vật lộn với những câu hỏi “tại sao” bật ra từ đau khổ. Ông thấy mình vô vọng và vô phúc: “Ngày của tôi qua nhanh hơn chiếc thoi đưa, nó tàn lụn đi mà không mang lại tia hy vọng nào. Hãy nhớ rằng đời sống tôi chỉ là một hơi thở! Mắt tôi sẽ không nhìn thấy hạnh phúc”. (x. G 7,1-4.6-7). Có rất nhiều “Gióp”, nam và nữ, già và trẻ, ở quanh ta và đang thổn thức như thế trong cõi nhân sinh này – nhiều khi là chính bạn, chính tôi… Chúng ta chia sẻ với ông Gióp nỗi đau và nỗi bất lực nhiều khi khôn tả. Và ước mong, chúng ta cũng chia sẻ với ông Gióp ánh sáng được ban cho ông ở cuối đường hầm; ánh sáng ấy là câu trả lời được chất chứa trong một loạt câu hỏi dồn dập dội xuống tự trời cao!
Con Thiên Chúa làm người và bước đi trong dòng đời này cũng gặp vô số con người vô vọng và vô phúc. Người không cố trả lời câu hỏi tại sao đau khổ. Người chỉ miệt mài cứu khổ cứu nạn, xoa dịu và xua tan những khổ đau. Như ta thấy đó, buổi sáng Người giảng dạy và trừ quỉ trong hội đường; gần trưa, Người ghé lại nhà ông Simon Phêrô và chữa bệnh cho mẹ vợ của môn đệ này; chiều tối, người ta đem hết các bệnh nhân trong thành đến cho Người đặt tay trên họ; rồi sáng sớm hôm sau, Người đi cầu nguyện ở một nơi thanh vắng. Rồi Người còn phải đi và bận bịu làm việc như thế tại những thành khác nữa…! (x. Mc 1,29-39).
Nói đúng ra, Tin Mừng mà Chúa Giêsu rao giảng kỳ thực không phải là một Tin Mừng úm ba la hô biến những khổ đau, mà đúng hơn là Tin Mừng về cách đảm nhận và chuyển hoá đau khổ. Như sách thánh nói: Người ôm lấy mọi bệnh hoạn tật nguyền và tội lỗi của chúng ta mà đưa lên cây Thập giá. Và Thập giá nở hoa Sự Sống Mới. Đau khổ hoá ra không phải là tiếng nói cuối cùng! Không có tình trạng vô vọng và vô phúc nào bằng tội lỗi – và để trả lại cho chúng ta hy vọng và hạnh phúc chân thực, Chúa Giêsu đã ôm trọn lấy cái vô phúc do tội lỗi của chúng ta!
Thánh Phao lô được Chúa Phục sinh kêu gọi và trao sứ mạng – đồng thời trao luôn cả phong cách bận rộn lu bu của Người. Vị Tông đồ cũng đối diện với cái vô vọng và vô phúc của người ta ở khắp nơi, và ngài nói về cái vô phúc của chính mình nếu như không rao giảng và làm chứng cho Tin Mừng, để giới thiệu cho người ta con đường chuyển hoá vô vọng thành hy vọng, và vô phúc thành hạnh phúc… “Vô phúc cho tôi, nếu tôi không rao giảng Tin Mừng!” (x. 1 Cr 9, 16-19. 22-23).
Chúng ta cảm ơn thánh Phao lô, cảm ơn tất cả những người rao giảng Tin Mừng… và trên tất cả, chúng ta cảm ơn Chúa vì con đường hy vọng và hạnh phúc được mở ra lại cho chúng ta. Ánh sáng đã chiếu dọi ở cuối đường hầm. Chúng ta không còn vô phúc nữa. Vì thế, ta “hãy chúc tụng Chúa, Đấng cứu chữa những kẻ giập nát tâm can” (x. Đáp ca, Tv 146).
Lm. Lê Công Đức

