Suy Niệm Chúa Nhật V Mùa Chay Năm A
Ngày đăng: Tháng 3 21, 2026Trang Tin Mừng theo Thánh sử Gioan thuật lại câu chuyện Đức Giê-su đến làng Bê-ta-ni-a thì La-da-rô đã chết và chôn được bốn ngày. Chúa Giê-su gặp Mác-ta và Ma-ri-a là chị người chết đang khóc thương em, Ngài đã trấn an họ rằng: “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết cũng sẽ được sống” (Ga 11,25). Khi ra thăm mộ của La-da-rô, Đức Giê-su đã chạnh lòng thương, Ngài cầu nguyện với Chúa Cha rồi truyền cho La-da-rô ra khỏi mồ và người chết liền trỗi dậy đi ra ngoài. Qua đó cho chúng ta thấy, Đức Giê-su đã mặc khải Người chính là Con Thiên Chúa hằng sống. Người luôn chạnh lòng thương trước nỗi đau khổ của con người và Người sẽ ban sự sống muôn đời cho những ai đặt trọn niềm tin nơi Người.
- Chúa Giêsu là Đấng chạnh lòng thương
Sinh – lão – bệnh – tử là quy luật tất yếu của con người. Con người ai cũng khao khát được sống lâu, sống khỏe để thực hiện những ước mơ và hoài bão, nhưng cuối cùng vẫn phải đối diện với thực tại của cái chết. La-da-rô trong Tin mừng hôm nay là một minh chứng: dù còn trẻ, anh đã ra đi cách bất ngờ, để lại nỗi đau sâu sắc cho Mác-ta, Ma-ri-a và những người thân yêu. Thế nhưng, ngay trong giới hạn của thân phận con người, Đức Giê-su đã tỏ lộ quyền năng và lòng thương xót của Thiên Chúa. Người bước vào nỗi đau ấy, chạm đến và phá tan bóng tối của sự chết. Qua đó, chúng ta nhận ra rằng Thiên Chúa không xa vời hay dửng dưng, nhưng đã nhập thể để đến gần và ở lại với con người.
Đức Giê-su yêu thương chúng ta không chỉ bằng tình yêu của Thiên Chúa, mà còn bằng một trái tim rất con người. Người yêu thương “đến cùng”, nghĩa là yêu đến tận hiến, đến mức trao ban chính mạng sống vì những người mình yêu: “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình” (Ga 15,13). Đức Giê-su là Đấng Thiên Sai. Người diễn tả lòng thương xót của Thiên Chúa qua các dấu lạ và trong mọi hành vi cử chỉ thường ngày: Người đã rơi lệ trước cái chết của bạn hữu, xót xa trước nỗi đau của tang quyến, và chạnh lòng thương trước những cảnh đời khốn khó… Qua tất cả, Đức Giê-su tỏ cho chúng ta thấy dung mạo của một Thiên Chúa đầy lòng thương xót, luôn gần gũi, cảm thông và không ngừng nâng đỡ con người trong mọi hoàn cảnh.
2. Chúa Giê-su là Đấng mở cánh cửa của sự sống và niềm hy vọng
Thiên Chúa là Đấng làm chủ sự sống và cái chết. Nơi Đức Giê-su, một chân trời mới được mở ra: con đường dẫn đến sự sống đích thực ngang qua cái chết mà chính Người đã đi qua. Nhờ cuộc Tử nạn và Phục sinh của Người, cái chết không còn là tận cùng, nhưng trở thành lời loan báo của sự sống.
Niềm tin của Mác-ta trước đó còn mơ hồ, như niềm tin của nhiều người đương thời. Nhưng khi chứng kiến La-da-rô được gọi ra khỏi mồ, niềm tin ấy trở nên rõ ràng, sống động và vững chắc. Tảng đá che cửa mồ được lăn đi cũng như tảng đá nghi ngờ trong lòng được phá vỡ, đưa con người đến chỗ xác tín rằng Đức Giê-su chính là nguồn sự sống đời đời: “Ta là sự sống lại và là sự sống, ai tin Ta dù có chết cũng sẽ được sống” (Ga 11,25).
Trong cuộc sống, nhiều khi chúng ta phải đối diện với sự ra đi của người thân yêu, và không dễ để đón nhận; đôi lúc niềm tin cũng trở nên chao đảo. Giữa những mất mát ấy, chúng ta được mời gọi thưa lên như Mác-ta và Ma-ri-a: “Lạy Thầy, con tin”. Chính lời tuyên xưng đơn sơ nhưng chân thành ấy mở ra con đường cho ân sủng Thiên Chúa hoạt động, như khi Đức Giê-su gọi La-da-rô trở lại sự sống. Qua đó, chúng ta được dẫn đến xác tín rằng Đức Giê-su là Con Thiên Chúa, là Chúa của sự sống, Đấng có quyền năng ban sự sống cho con người.
3. Thái độ của người môn đệ để có sự sống mới
Đức Giê-su tiến đến mộ La-da-rô, dâng lời cầu nguyện cùng Chúa Cha, rồi lớn tiếng gọi: “Anh La-da-rô, hãy ra khỏi mồ!” (Ga 11,43). Lập tức, “người chết liền ra, chân tay còn quấn vải, và mặt còn phủ khăn” (Ga 11,44). Lời gọi ấy cũng đang vang lên cho mỗi người chúng ta hôm nay: “Hãy ra khỏi mồ!” Bao tảng đá của đau khổ, tội lỗi, sợ hãi, tổn thương, thất vọng… vẫn đang đè nặng tâm hồn ta. Đức Giê-su mời gọi ta bước ra, đứng dậy và tiếp tục hành trình trong niềm tin. Hãy tháo bỏ những băng quấn của sợ hãi, những ràng buộc của yếu đuối, để tâm hồn được tự do đón nhận ân sủng. Dù quá khứ nặng nề tội lỗi đến đâu, chúng ta đừng khép lòng mình trước Chúa, nhưng hãy mở ra để Người bước vào, nâng đỡ và dẫn dắt, vì Người vẫn luôn nói với chúng ta: “Đừng sợ, có Ta ở với con” (Is 41,10).
Lạy Chúa Giê-su giàu lòng thương xót, cuộc sống chúng con là hành trình không ngừng tìm kiếm: tìm sức khỏe, thành công và những điều chúng con khao khát. Nhưng chúng con nhận ra rằng càng tìm kiếm, chúng con càng nhận ra sự trống rỗng của những giá trị chóng qua. Chỉ có Chúa mới là nguồn sống đích thực, mới có thể lấp đầy tâm hồn chúng con. Xin cho chúng con biết cởi bỏ con người cũ, để mặc lấy con người mới là chính Đức Ki-tô. Xin củng cố đức tin cho chúng con, để giữa những thử thách và biến cố của cuộc đời, chúng con luôn vững tin và đặt trọn niềm hy vọng nơi Ngài.
Maria Thảo An

