Thiên Chúa Sẽ Xét Xử… (05.3.2026 Thứ Năm Tuần II Mùa Chay)
Ngày đăng: Tháng 3 4, 2026Cuộc tấn công Iran của liên minh Mỹ-Israel hôm cuối tuần rồi, và những hành động trả đũa loạn xạ của Iran, đã tạo nên một tình hình dầu sôi lửa bỏng lan rộng cả vùng Trung Đông hiện nay. Thêm một đề tài thời sự nóng hổi cho các ‘nhà bình luận’ ở bàn ăn, bàn cà phê, và trên mạng xã hội… Những đồng minh của chế độ độc tài thần quyền ở Iran thì đặt hy vọng vào sức mạnh của ý chí chiến đấu và của kho vũ khí hiện đại trong tay chế độ này. Những người ủng hộ chính phủ Mỹ thì nô nức với sức mạnh quân sự và tình báo mà siêu cường này đang phô trương… Ngay cả nhiều ‘con cái Chúa’ cũng đang cảm thấy sướng trong lòng vì sức mạnh Mỹ-Israel đang vượt trội và đang trên đà bình thiên hạ!
Trong cái toàn cảnh ấy, Đức giáo hoàng Lê ô XIV có vẻ như ngớ ngẩn khi bày tỏ ưu tư trước những diễn biến nói trên, và khi ngài kêu gọi mọi người tích cực cầu nguyện cho các phe liên hệ biết buông vũ khí xuống và tìm kiếm con đường đối thoại!… Nhiều người xem ra muốn nói tội nghiệp cho Đức thánh cha ‘tối cổ’ quá, chỉ có một bài ‘chống chiến tranh, kêu gọi đối thoại’ lặp đi lặp lại mãi!… Nhưng nếu vậy thì cũng phải tội nghiệp cho Thiên Chúa và cho lời của Ngài, bởi giữa những choáng ngợp của sức mạnh con người đang tự khẳng định là giải pháp, thì lời Chúa nói với chúng ta:
“Khốn thay cho kẻ tin tưởng người đời, họ trông cậy vào sức mạnh con người, còn tâm hồn họ thì sống xa Chúa… Phúc thay cho người tin tưởng vào Thiên Chúa, và Chúa sẽ là niềm cậy trông của họ. Họ sẽ như cây trồng nơi bờ suối… mùa hè đến, lá vẫn xanh tươi… và vẫn sinh hoa kết quả”… (x. Gr 17,5-10).
Tại sao tin tưởng cậy trông vào Chúa thì có phúc? Bởi vì chỉ nơi Chúa mới có sức mạnh đích thực, và bởi vì chỉ Chúa mới là Đấng xét xử. Chúa luôn nắm quyền kiểm soát, và Ngài “thấu tỏ tâm can, trả công cho mỗi người tuỳ theo cách sống và hậu quả hành vi của họ” (x. ibid.).
Sự thật rằng Chúa trả lại cho mỗi người tuỳ cách sống và hành vi của họ được chính Chúa Giêsu xác nhận hùng hồn trong dụ ngôn về người phú hộ và Ladaro. Trong câu chuyện ấy, ông nhà giàu xem ra chẳng có tội chi cả ngoài tội thờ ơ, không quan tâm. Anh Ladaro nghèo thì cũng chẳng có công trạng chi cả, chỉ có tình cảnh khốn cùng và bị bỏ rơi bởi người đồng loại may mắn hơn ở bên cạnh…
Chính Thiên Chúa cầm trịch, Ngài đưa ra phán quyết về số phận của mỗi trong hai con người ấy. Cách Thiên Chúa xét xử thì chúng ta đã biết!…
Lm. Lê Công Đức

