NIỀM HY VỌNG CHO NGƯỜI ĐAU YẾU
Ngày đăng: Tháng 2 11, 2026Hôm nay là ngày lễ Đức Mẹ Lộ Đức, ngày này đưa chúng ta đến với một mầu nhiệm gắn liền với thân phận con người: đó là mầu nhiệm của đau khổ và bệnh tật. Tại hang đá Lộ Đức, Đức Maria đến với con người như một người Mẹ âm thầm dẫn con cái mình đến với nguồn mạch của sự sống và sự chữa lành, đó là chính Thiên Chúa. Vì thế hôm nay cũng được chọn là ngày quốc tế các bệnh nhân.
Trở về với nguồn mạch Thánh Kinh, chúng ta thấy Chúa Giêsu hiện diện giữa nhân loại trước tiên như một Đấng chữa lành. Ngài không bao giờ dửng dưng trước nỗi đau của con người. Đứng trước những người phong cùi bị loại trừ, những người mù phải sống trong bóng tối, những người bại liệt bị giam hãm trong thân xác bất động, Chúa Giê-su không bỏ đi nhưng luôn dừng lại, nhìn, chạm vào, và chữa lành họ.
Khi chữa lành người phong cùi, Chúa Giêsu không chỉ dùng lời nói để chữa lành, nhưng Ngài còn giơ tay chạm đến anh, một cử chỉ vượt qua mọi ranh giới xã hội và tôn giáo. Trong cái chạm ấy, người bệnh không chỉ được chữa lành thân xác, mà còn được phục hồi cả về phẩm giá làm người. Khi người bại liệt được thả xuống từ mái nhà, lời đầu tiên Chúa Giêsu nói không phải là: “Hãy đứng dậy mà đi” nhưng là: “Tội con đã được tha” (Mc 2,5). Lời đó cho ta thấy rằng, căn bệnh sâu xa nhất của con người không chỉ ở ngoài thể xác, nhưng còn là sự đổ vỡ tận sâu bên trong tâm hồn, là sự xa cách với Thiên Chúa và với chính mình.
Cũng vậy, Đức Mẹ hiện ra với con cái mình như bàn tay dịu dàng của Thiên Chúa, Mẹ đã tiếp nối sứ mạng chữa lành của Chúa Giêsu. Dòng nước Lộ Đức không phải là phép thuật, nhưng là dấu chỉ nhắc nhớ chúng ta rằng: Thiên Chúa vẫn đang đồng hành với bệnh tật và đau khổ của con người. Ngài bước vào nỗi đau ấy, ở lại trong đó, và biến nó trở thành nguồn mạch của ân sủng.
Biết bao bệnh nhân hôm nay cũng đang mang trong lòng những nỗi đau vô hình: đó là nỗi sợ hãi, sự tuyệt vọng, cảm giác trở thành gánh nặng cho người khác, … Trong những lúc ấy, điều họ cần không chỉ là thuốc men, nhưng điều họ cần hơn nhiều là một ánh nhìn cảm thông, một sự hiện diện yêu thương. Đây là điều mà Chúa Giêsu đã làm cho những người đau yếu, bệnh tật, và cũng là điều mà Đức Mẹ Lộ Đức vẫn tiếp tục trao ban cho chúng ta hôm nay.
Chúa Giêsu đến để mặc cho sự đau khổ một ý nghĩa mới. Như trên Thánh Giá, chính Ngài đã mang lấy thân phận của những người bệnh tật, những người đau khổ, những người bị bỏ rơi, bị loại trừ. Để từ đó, đau khổ không còn là dấu chỉ của sự chối bỏ, nhưng trở nên nơi Thiên Chúa tỏ lộ tình yêu đến cùng dành cho con người.
Tại Lộ Đức, nhiều người không những được chữa lành bệnh tật thể xác, nhưng họ còn tìm thấy được sự bình an sâu xa trong tâm hồn. Họ học biết phó thác như Đức Maria, tin tưởng như những người đã được Chúa Giêsu chữa lành trong Tin Mừng. Chính trong sự phó thác ấy, họ khám phá ra rằng: mình không đơn độc, vì có một Thiên Chúa đang cùng chịu đau khổ với họ.
Ngày lễ Đức Mẹ Lộ Đức mời gọi chúng ta cầu nguyện nhiều hơn cho các bệnh nhân, và cũng mời gọi chúng ta trở thành khí cụ chữa lành. Như Chúa Giêsu năm xưa đã cúi xuống với người đau yếu, bệnh tật, hôm nay Ngài cũng muốn chạm đến các bệnh nhân ngang qua bàn tay, lời nói và sự hiện diện của mỗi chúng ta. Một lời hỏi thăm chân thành, một sự lắng nghe kiên nhẫn, một hành động phục vụ âm thầm cũng có thể trở thành phép lạ của tình yêu.
Lạy Đức Mẹ Maria, Mẹ đã dẫn biết bao người đau khổ đến với Chúa Giê-su. Xin Mẹ cũng dẫn chúng con đến gần những anh chị em đang phải gánh chịu những đau khổ của bệnh tật. Xin cho các bệnh nhân cảm nhận được rằng họ không bị lãng quên, rằng những đau khổ của họ có giá trị thật lớn lao trong kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa. Xin cho các y bác sĩ, những người chăm sóc các bệnh nhân được thêm sức mạnh, lòng kiên nhẫn, tình yêu và lòng quảng đại. Ước gì khi chiêm ngắm hình ảnh Chúa Giêsu chữa lành trong Tin Mừng và Đức Mẹ tại Lộ Đức, chúng con học biết tin tưởng hơn vào ân sủng và sự chữa lành của Chúa qua bệnh tật, đau khổ, biết đón nhận sự giới hạn và yếu đuối của phận người, và sống hy vọng hơn ngay cả khi con đường phía trước còn đầy thử thách. Amen.
Hà Huệ

