Nỗi Ám Ảnh “Ngày Sa-Bát” Nơi Những Người Pharisêu (22.01.2025 Thứ Tư Tuần II Thường Niên, Năm C)
Ngày đăng: Tháng 1 22, 2025Lại là… ngày Sa-bát. Lại có người bệnh. Và lại có những người rình rập săm soi để bắt quả tang Chúa Giêsu vi phạm luật. Quả thực, một lần nữa, Chúa Giêsu lại… phạm luật về ngày Sa-bát!
Mà Người cố ý ‘phạm luật’ một cách công khai, dường như muốn nói “các anh khỏi cần rình, tui hành động giữa thanh thiên bạch nhật và ở giữa các anh, ngay trước mặt các anh đây”! … Quả thật, lần này Chúa Giêsu quyết định trực tiếp đương đầu, khi Người bảo bệnh nhân có tay khô bại rằng: “Anh hãy đứng ra giữa đây!” Rồi Người đặt thẳng vấn đề với những người kia: “Ngày Sa-bát, được làm điều lành hay điều dữ, được cứu sống hay giết người?”
Các chuyên gia săm soi đã thinh lặng vì không thể nói gì. Còn Chúa Giêsu thì vừa thịnh nộ vừa buồn phiền, vì thấy lòng họ chai đá. Giữa bầu khí hết sức căng thẳng đó, Người đã ung dung chữa lành bệnh nhân đáng thương kia. Nhóm biệt phái rất cay cú mà phải cứng họng; họ đi ra bàn tính tìm cách hại Chúa Giêsu… Nói cho cùng, cuối cùng họ đã thành công, vì đã đưa được Giêsu tới chỗ bị đóng đinh trên cây thập tự!
Nhân danh luật tôn giáo về ‘ngày Sa-bát’ để hy sinh con người! Rồi nhân danh Thiên Chúa để đóng đinh Giêsu! Cả hai việc đều cùng một bản chất thôi. Vẫn cùng bản chất, đó là những cuộc chiến tranh tôn giáo trong lịch sử nhân loại – mà oái ăm nhất là tai tiếng này có liên can đến cả Giáo hội của Chúa Giêsu sau này (như những cuộc thánh chiến, những Toà Điều Tra với những giàn hoả thiêu!)… Người ta nhân danh cả Chúa Giêsu để làm thế, như Đạo diễn Roger Young đã chèn một ‘scene’ tiêu biểu vào ngay đầu phim Jesus của mình, trong đó một đấng bậc long trọng tuyên bố “nhân danh Đức Giêsu Kitô” trước khi sai châm lửa vào đống củi lớn mà phía bên trên có treo một ‘tội đồ’…
Ngày nay, chúng ta văn minh tiến bộ hơn, ta không còn phát động ‘chiến tranh tôn giáo’ nữa, và loại trừ ngay cả ý niệm về ‘chiến tranh chính đáng’. Nhưng liệu nơi chúng ta đã hết những mầm mống ‘nhân danh’ như trên để ‘tấn công’ và áp chế con người? Liệu đã hết những ‘thánh soi’ khắc nghiệt chăm bẳm vào những chi tiết lặt vặt không đáng, làm cho người xung quanh thường xuyên cảm thấy nặng nề ngột ngạt một cách không cần thiết?
Não trạng nệ luật cũng là một phó sản của tân ngộ đạo và tân pelagio thuyết, mà Đức thánh cha Phanxicô gọi là ‘hai kẻ thù tinh vi của sự thánh thiện’. Nên chăng người ta có thể ‘lộn xộn’ một chút trong khí quyển bác ái, hơn là trật tự răm rắp mà không một chút lòng nhân?…
Lm. Lê Công Đức

